Thứ Ba, 13 tháng 10, 2009

Thoáng hương mùa cũ

Mộng lòng hay lá úa chiều nay
Tình xưa thiêm thiếp đã bao ngày
Thoáng hương mùa cũ luồn giăng mắc
Hoài cảm về trong ý thu say
...
Khi bóng hoàng hôn đổ vệt dài
Chiều vương nhè nhẹ chút mơ phai
Chân trời rang nhuộm hồn lữ thứ
Sầu nối cầu yêu kẻ Chương Đài

Khi lá rừng chiều hát điệu tang
Lơ phơ hồn trúc ngõ hanh vàng
Mây soi đáy nước in màu nhớ
Em đợi tin người nhắn gió sang

Khi gió lao xao xiết mặt hè
Phố khuya nằm lạnh nhớ vành xe
Heo may se sẽ lùa tâm tưởng
Nỗi nhớ vùi trong giấc ngủ mê

Khi nắng về đưa lá xa cành
Mây vẩn buồn trong đáy mắt xanh
Khi sen nở ướp bừng hương hạ
Em dệt mùa thu thêu dáng anh
~~ Ha Nguyen ~~
- Hà Nội -
Oct 12, 2009

Một năm rồi mới quay trở lại nơi này. Cảnh cũ, vườn xưa vẫn còn đây mà mây nước bỏ đi hoang...

Thứ Năm, 16 tháng 10, 2008

Buồn Thu

Bóng ai mờ khuất trong sương
Bỏ tôi đợi cuối con đường heo may
Chiều vàng lẩn khuất chân mây
Tôi vào đêm mộng nhớ ngày bình yên
Nghe mùa hấp hối bên hiên
Vầng trăng khuya chạm cửa thiền lãng du
Lòng mình ngỡ gió mùa thu
Lang thang tìm tiếng chim gù kêu than
Nào đâu sầu náo không gian
Nhạc trần ai khóc tiến tàn thu rơi
Hồn như dường muốn xa đời
Bỏ tôi thiếp giữa mưa trời miên man
Song the gió lạnh hơi hàn
Giấc chiêm bao nẻo hợp hoan quên về
Cuộc ân tình rợn cơn mê
Gối uyên ương lạnh ước thề… gió trăng
… tưởng như sầu đã vĩnh hằng…

Ha Nguyen
Hà Nội
14-10-2008
- Ly khách – Con đường nhỏ


Hồn thu tới nơi đây gieo buồn lây ...lòng vắng muôn bề không liếp che gió về... đến bao năm nữa trời

Chủ Nhật, 21 tháng 9, 2008

Thu vắng

Từ độ người đi đã mấy thu
Ta ôm lạnh lẽo dệt sa mù
Ôm ngàn thương nhớ miên man vắng
Lệ ấm lòng đơn phút hoang vu


Nghe hồn thu thảo khóc trong sương
Gió lộng buồn thênh giữa canh trường
Vẳng xa nức nở sầu ai động
In vách tường hoa bóng trăng nương


Nhện buồn ủ rũ giữa hoang liêu
Mây vẩn trời xa nắng lưng chiều
Thuyền đưa viễn khách về xứ lạ
Sóng gợn lòng ai nỗi cô liêu


Đàn cung trầm lắng nhớ thương ai
Bên song liễu khóc, gió u hoài
Hồn run, run giữa miền hoang lạnh
Đốt lá vàng mơ khóc thu phai.


Ha Nguyen
SG

10/10/2004

Thứ Năm, 18 tháng 9, 2008

Đan áo cho người


ĐAN ÁO CHO NGƯỜI

Đan áo cho người kẻo hết đông
Buồn len màu mắt gái chưa chồng
Đường xa ngựa khấp mờ quan ải
Thu đến bên chàng lạnh lắm không

Bến đã mờ sương lộng gió thề
Mây buồn lặng lặng níu sơn khê
Vầng trăng ai đó còn tâm sự
Vó trở đường xa gót đi về

Thu lạnh hồn sương khóc cỏ hoa
Bãi vắng đầu thôn vẳng tiếng gà
Gió ngỡ chân ai về lối mộng
Sói dậy đồng hoang khúc ly ca

Chuông vẳng chùa xa động cửa thiền
Mộng nào tới được ải non yên
Chàng ơi ! Còn biết em thương nhớ
Chim gió bay về hãy đưa duyên

Ha Nguyen
SG
06/08/2006


Thứ Ba, 16 tháng 9, 2008

Thu về



Thu về qua song lạnh


Lá phai sắc trên cành


Ôm nỗi nhớ mong manh


Dệt chưa thành giấc mộng


Một mình chốn phố đông


Biết nơi nào lối rẽ


Ta một mình lặng lẽ


Ta một mình lạnh se

Song lạnh ánh trăng thu



Nhớ người xa ủ rũ


Lệ tràn trong giấc ngủ


Mịt mù bóng người đi


Gió hát mãi câu gì


Câu ly ly biệt biệt


Ta tìm trong mải miết


Một chút gì xa xưa

Ta gửi vào gió mây



Áng thơ đầy rất vội


Chút ngày xưa nông nổi


Giờ buồn mãi không thôi


Thu bên song ai ngồi


Lặng lẽ nhìn chiều trôi


Cuộc đời như con rối


Rồi có ngày phôi pha
Ha Nguyen
TV
09-2003

Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2008

Gửi ngày sau






Ai biết ngày sau sẽ về đâu
Hồn đem hoà nhập núi sông sâu
Có đắng lòng không người ở lại
Thơ viết còn thương thuở ban đầu

Rồi sợ ngày mai xa gió mây
Hồn vương lẩn khuất ở đâu đây
Mộng vẫn còn lưu, hoài chốn cũ
Còn ai thương xót mảnh thân gầy

Gió gọi thu về dâng heo may
Rồi sợ ngày mai có những ngày
Rời xa nhân thế buồn hiu hắt
Ai biết tình ai có đổi thay

Thương lắm người ơi nẻo phong trần
Chết nửa đời ta lạt ái ân
Người đem thân xác vùi trong cát
Hai tiếng tình quân được mấy lần

Ha Nguyen

SG

14/01/2004

Trăm năm một cõi đi về

Trăm năm một cõi đi về
Trăm năm chẻ ngọn tóc thề gió bay
Từ ly chuốc chén đoạ đày
Nhân gian xin chọn lối này riêng em
Hoàng hôn chừ ấy buồn thêm
Hoang liêu cỏ mọc bên thềm thời gian
Hoàng thành trăng vỡ mộng tàn
Lao xao lá vỡ bên ngàn sao rơi
Trăm năm chẳng trọn kiếp người
Giục hồn chạy miết chữ đời vòng quanh
Trăm năm giấc điệp an lành
Trăm năm một chốn giai thành riêng em
Ha Nguyen

Sài Gòn
11/2006

Thứ Năm, 29 tháng 5, 2008

Giấc mơ ta

Giấc mơ ta thuyền đời không đến bến
Lênh đênh buồn dong một cánh buồm yêu
Chở ưu tư và mang nhớ nhung nhiều
Khao khát lớn sóng cuồng dâng mặt biển



Em là lửa của vầng dương bất biến
Lặn đi tìm ảo giác cuối trời sâu
Ta vô phương chới với khóc tâm sầu
Ôm ước vọng chờ bình minh hoá đá

Em là song buổi triều dương êm ả
Xô nhau về miền cát trắng bình yên
Nghe thanh âm ồ ạt vỗ bao miền
Ai vỗ nỗi đau đời ta lắng đọng

Có bao giờ em hoá nổi cuồng phong
Biết yêu ta bằng tình yêu bão táp
Ta sẽ cháy hết mình trong bạch lạp
Để yêu em nghiêng ngả giữa tinh cầu

Ha Nguyen
Sài Gòn
10-11-2007

Thứ Ba, 13 tháng 5, 2008


Buồn I

Ta buồn như kẻ đi hoang
Bước chân lạc lõng lang thang phương trời
Buồn như
mây khói chơi vơi
Mong manh ẩn hiện rơi vào lãng quên
Buồn!
không thể gọi thành tên
Trong như sắc biếc vương trên mi nàng
Kìa em! đừng có mơ màng
Thu sang giăng ngõ để vàng mắt nhau
Buồn như mưa bạc trắng màu
Đầy vơi con nước để đau riêng mình
Buồn!
Buồn người cứ vô tình
Còn ta thương nhớ rung rinh giữa đời
Đau thương là thú tuyệt vời
Đường dài năm tháng có vơi ít nhiều
Buồn như
vừa mới biết yêu
Gửi hồn vào gió theo chiều vu vơ
Buồn ta dệt mộng với thơ
Lòng như con sóng vỗ bờ miên man
Gửi theo từng áng mây ngàn
Còn mình ta với nồng nàn...
buồn ơi... !!!

Ha Nguyen
SG
15-08-2004

Một chiếc linh hồn nhỏ đi về chân núi xanh